Người thấy Gánh chữ lên tận vùng cao
- Thứ sáu - 19/05/2023 05:52
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Phìn Hồ là xã vùng cao của huyện Nậm Pồ, cách trung tâm huyện khoảng 50km, giao thông cách trở, đời sống người dân gặp nhiều khó khăn, tỷ lệ hộ nghèo cao (chiếm 60%). Công tác trong môi trường nhiều khó khăn như vậy nhưng khi gặp chúng tôi, thầy giáo Cường, Trường Phổ thông Dân tộc bán trú vẫn giữ trên môi nụ cười tươi tắn.

Giờ lên lớp của thầy giáo Phạm Văn Cương tại điểm Trường Phìn Hồ 1, xã Phìn Hồ
(huyện Nậm Pồ).
Thầy giáo Phạm Văn Cương cũng đã có nhiều năm gắn bó với những điểm bản vùng cao. Trò chuyện với chúng tôi, thầy Cương không giấu nổi xúc động khi nhớ lại những ngày đầu lên nhận công tác tại Trường Tiểu học Huổi Mí (huyện Mường Chà). Ngày ấy giáo viên trẻ, đặc biệt là giáo viên nam thường được phân công lên các điểm bản xa xôi, khó khăn nhất. Từ trung tâm huyện Mường Chà lên điểm trường trung tâm mất 5 - 6 giờ đồng hồ với những con đường quanh co hun hút, đi mãi mà chẳng thấy nhà đâu. Ấy thế mà đường lên điểm Trường Pa Ít còn gian nan gấp nhiều lần. Phải mất gần 4 tiếng đi bộ đường mòn anh mới đến bản. Khó khăn chưa dừng ở đó khi điểm trường thiếu thốn đủ bề, từ điện, nước, sóng di động… khiến thầy có lúc nản chí. Lúc đó, ngoài sự động viên của gia đình thì sự quan tâm, chia sẻ của những đồng nghiệp đi trước đã giúp thầy vượt qua được khó khăn để tiếp tục gắn bó với nghề. Bây giờ, khi đã trở thành “trai rừng”, những con đường quanh co khúc khuỷu hay nắng bụi, mưa lầy đã không còn cản được bước chân thầy giáo Cương đến với những điểm trường, điểm bản của vùng cao. Hơn 6 năm công tác, “cắm” ở những bản khó khăn nhất, những xã khó khăn nhất của 2 huyện nghèo nhất nhì cả nước, điều khiến thầy Cương vui và thêm gắn bó với giáo dục vùng cao đó chính là sự thay đổi nhận thức của người dân. Thầy Cương, tâm sự: Người dân nơi đây cũng khác xưa nhiều lắm, họ tiến bộ hơn, biết quan tâm tới việc học của con em mình. Việc đến từng nhà vận động học sinh ra lớp như ngày xưa cũng đã giảm đáng kể. Nhờ đó mà chất lượng giáo dục cũng từng bước được cải thiện. Ðối với tôi, các thế hệ học sinh khôn lớn, trưởng thành là nguồn động viên to lớn, tiếp thêm động lực để tôi hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Câu chuyện thầy Cương chỉ là 2 câu chuyện chúng tôi may mắn ghi lại được. Còn nhiều lắm những câu chuyện về thầy giáo, cô giáo mang trong mình tình yêu nghề và trái tim nhiệt huyết, dành cả thanh xuân của mình để làm công việc vô cùng ý nghĩa: Uơm lên mầm tri thức tại các bản làng xa xôi.