Tài xế xe ôm ở TP.HCM làm thầy dạy bóng đá cho trẻ khuyết tật
- Thứ năm - 14/12/2023 04:20
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Cứ có thời gian rảnh, ông Phạm Hồng Thắng (50 tuổi, ngụ Q.5, TP.HCM) lại đến sân cỏ, tập bóng đá cho trẻ em khuyết tật. Hơn 8 năm qua, ông đã đồng hành với hàng nghìn trẻ khiếm thị, trẻ mắc hội chứng Down, tự kỷ, chậm phát triển.

Ông Thắng hướng dẫn các em nhỏ tập luyện.
Nói về cơ duyên đến với thể thao người khuyết tật, ông Thắng cho hay nhiều năm trước trong một lần làm tình nguyện viên tại hội thao người khiếm thị, ông cảm thấy thương và nể phục các bạn nhỏ vô cùng nên mong có thể làm điều gì đó giúp các em. Bản thân ông cũng là người từng trải qua tuổi thơ khó khăn, cha mất sớm, ông và mẹ phải khăn gói vào Nam, sống nhờ nhà bà con. Trước khi làm tài xế xe ôm công nghệ, ông Thắng làm đủ thứ nghề kiếm sống. Hiện nay, vợ chồng ông sống cùng mẹ già và 3 người con tại một căn nhà thuê. Tuy thu nhập không dư giả nhưng ông luôn lạc quan, dạy các con rằng gia đình mình được như thế này là may mắn hơn rất nhiều người.
Ngày cuối tuần, ông không mở ứng dụng chạy xe mà dành thời gian đến sân cỏ với các bạn nhỏ. Chia sẻ với Thanh Niên, ông Thắng cho hay với một người “tay ngang” đến với bóng đá, việc giúp đỡ, huấn luyện cho các em quả không dễ dàng. Ông luôn chú ý quan sát từng em để đưa ra được cách huấn luyện phù hợp. Có em phải mất hơn một năm mới quen, hiểu và nhớ được khoảng 40% động tác mà ông dạy
Theo ông Thắng, những em chậm phát triển về trí tuệ thường có sự đề phòng, nếu người dạy không đủ kiên nhẫn sẽ khó lòng đồng hành được. Có những em, đến cả ba mẹ cũng không nghe lời, xô ngã ba mẹ, thậm chí cào cấu, cắn vào tay… Nhưng khi được vận động, được làm quen và gặp gỡ bạn mới, các em đã tiến bộ từng ngày.
Ông Thắng nói mình không phải người giàu có, cuộc sống hằng ngày vẫn còn đó những khó khăn, lận đận, nhưng “Cuộc sống mà, ai cũng phải làm, cũng phải lo. Nếu mình buồn bã, tiêu cực thì cũng không giúp được gì”. “Hôm nào chạy xe mệt quá, tôi lại nghĩ đến sân cỏ, đến hình ảnh các em vô tư chạy theo trái bóng, thế là được sạc đầy năng lượng để tiếp tục làm việc”, ông chia sẻ./.
Ngày cuối tuần, ông không mở ứng dụng chạy xe mà dành thời gian đến sân cỏ với các bạn nhỏ. Chia sẻ với Thanh Niên, ông Thắng cho hay với một người “tay ngang” đến với bóng đá, việc giúp đỡ, huấn luyện cho các em quả không dễ dàng. Ông luôn chú ý quan sát từng em để đưa ra được cách huấn luyện phù hợp. Có em phải mất hơn một năm mới quen, hiểu và nhớ được khoảng 40% động tác mà ông dạy
Theo ông Thắng, những em chậm phát triển về trí tuệ thường có sự đề phòng, nếu người dạy không đủ kiên nhẫn sẽ khó lòng đồng hành được. Có những em, đến cả ba mẹ cũng không nghe lời, xô ngã ba mẹ, thậm chí cào cấu, cắn vào tay… Nhưng khi được vận động, được làm quen và gặp gỡ bạn mới, các em đã tiến bộ từng ngày.
Ông Thắng nói mình không phải người giàu có, cuộc sống hằng ngày vẫn còn đó những khó khăn, lận đận, nhưng “Cuộc sống mà, ai cũng phải làm, cũng phải lo. Nếu mình buồn bã, tiêu cực thì cũng không giúp được gì”. “Hôm nào chạy xe mệt quá, tôi lại nghĩ đến sân cỏ, đến hình ảnh các em vô tư chạy theo trái bóng, thế là được sạc đầy năng lượng để tiếp tục làm việc”, ông chia sẻ./.