Huổi Lếch là một trong những địa bàn khó khăn nhất của huyện Mường Nhé (Điện Biên), được tách ra từ xã Mường Toong từ năm 2012, dân số chủ yếu là dân tộc Mông (chiếm hơn 92%) và dân tộc Dao. Ở Huổi Lếch, thời tiết khắc nghiệt, mùa đông sương mù nhiều, giá lạnh, đường giao thông đi lại cách trở, việc bảo đảm nước sinh hoạt còn gặp nhiều khó khăn, ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống bà con ở nơi đây. Tuy nhiên, dù còn vất vả, khó khăn nhưng "sự học" ở Huổi Lếch vẫn từng ngày khởi sắc hơn bởi có sự đồng lòng của các thầy, cô giáo và bà con dân bản.
Cơ sở vật chất Trường Phổ thông bán trú Trung học cơ sở Huổi Lếch còn sơ sài
nhưng cũng là sự phấn đấu, vượt khó của thầy, trò nơi đây cùng sự đồng lòng hỗ trợ
của bà con dân bản, chính quyền địa.
Để có được ngôi trường như ngày hôm nay là cả một quá trình lớn và sự đóng góp hiến đất của bà con dân bản. Khi được hỏi về quá trình hiến đất của các hộ dân, thầy Quynh hiệu trưởng nhà trường cho biết: thầy, cô giáo cũng phải mất nhiều tuần mới có thể vận động được. Tuy nhiên, có một gia đình ngay từ đầu đã tình nguyện hiến hơn 1.000m2 mà không lấy bất khoản tiền hỗ trợ nào.Được sự giới thiệu của thầy Quynh, chúng tôi đến gặp anh Sùng A Chìa (dân tộc Mông, sinh năm 1983), người hiến hơn 1.000m2 đất để xây trường Phổ thông dân tộc bán trú Trung học cơ sở Huổi Lếch. Khi được hỏi vì sao tình nguyện hiến đất, bằng chất giọng thật thà của người Mông, anh Chìa cho biết, bản thân trước đây chỉ học đến lớp 5 thì bỏ, vì ngày ấy quãng đường đi học quá xa. “Từ Huổi Lếch này phải ra đến Chà Cang (huyện Nậm Pồ ngày nay) mới học được cấp 2. Xa quá không đi được, lúc đó, đi bộ phải mất 3 – 4 ngày. Nghĩ mình đã không được học vì xa, con cháu mình lại cũng thế nữa thì khổ, nên tôi hiến đất xây trường, cho con cháu mình, trẻ em ở đây được học gần nhà. Nếu không được học chữ thì chẳng bao giờ hết khổ, hết nghèo được.
Anh Sùng A Chìa, người hiến hơn 1.000m2 đất để xây trường học.
Bây giờ nhà nước có tạo điều kiện hỗ trợ nhân dân các địa phương vùng núi tiền vốn, giống cây trồng, vật nuôi, nhưng nếu không biết cách trồng trọt, không biết cách nuôi con gà, con lợn, thì hỗ trợ ấy sẽ lãng phí, bà con không tự phát triển sản xuất được. Vì thế, phải biết đọc, biết viết, biết xem sách khoa học, biết nghe lời hướng dẫn của cán bộ thì mới trồng được cây ngô, cây lúa cho năng suất; nuôi bò, nuôi lợn mới không bị chết vì dịch bệnh, vì đói rét… Muốn vậy thì chỉ có cách phải học lấy con chữ mà thôi. Tôi nghĩ, các con, các cháu, các trẻ em được học ở gần sẽ đỡ vất vả, vì thế cũng không chán việc đi học đâu”, anh Chìa tâm sự. Cũng theo anh Chìa, anh không mất nhiều thời gian để thuyết phục người nhà bởi khi anh nói mục đích hiến đất để xây trường thì ai trong nhà cũng đồng ý. “Khi tôi cho đất, cũng có người bảo "sao dại thế, đất nhà mình lại có bìa đỏ nữa", nhưng mình nghĩ đã cho rồi là cho, không lấy các khoản tiền hỗ trợ làm gì cả”, anh Chìa tâm sự.